Trong giáo dục đặc biệt, hành vi của trẻ không bao giờ là vô nghĩa.
Để can thiệp thành công, người can thiệp không đóng vai người ra lệnh, mà phải là người đọc vị được hệ thống vận hành bên trong của đứa trẻ.
Chia sẻ Ba Mẹ 1 buổi hỗ trợ chuyên môn cho Ba Mẹ bé Gia Hào (7 tuổi).
Sau buổi test cùng con, Ba Mẹ đã thu hoạch được nhiều kỹ thuật để linh hoạt ứng dụng cho con tại nhà.
Cám ơn Ba Mẹ cũng rất hợp tác, thay đổi tâm thế và cách xử lý theo hướng Tố Như hỗ trợ để giúp em bé Gia Hào chuyển biến ạ.
- Khi vừa tiếp xúc với Gia Hào, Tố Như ghi nhận con là 1 em bé cao lớn nhưng thế giới nội tại lại cực kỳ thu hẹp. Con chỉ có khoảng 10 từ đơn rời rạc, chưa có nhiều ngôn ngữ chức năng và mang đầy đủ các dấu hiệu của rối loạn xử lý cảm giác : nhìn nghiêng (rối loạn thị giác), hay bịt tai (nhạy cảm thính giác), né tránh các trò chơi vận động mạnh.
Buổi test diễn ra ở khu vui chơi. Tình huống gặp phải:
- Gia Hào kẹt trong một hành vi rập khuôn: con đi nhặt từng con vật ở chân cầu trượt, mang về “tổ” (khu thú lớn), rồi lặp lại. Khi mẹ cố gắng bế con sang khu vực khác, con dùng lực đẩy, gồng người chống đối quyết liệt để quay lại nhiệm vụ đang dang dở.
→ Đây là kiểu chơi rập khuôn đóng vai trò tự điều chỉnh. Trẻ thường tạo ra các nhiệm vụ để kiểm soát môi trường xung quanh. Nếu nhiệm vụ chưa kết thúc, việc bị cưỡng ép di chuyển sẽ gây ra trạng thái khủng hoảng do mất an toàn.
→ Về phía phụ huynh: Việc hòa nhập theo sở thích (đợi con chơi chán) thực chất là đang củng cố hành vi hẹp. Trẻ không tự chán; càng chơi, đường mòn thần kinh về hành vi đó càng sâu, khiến con càng khó thoát ra.

Tố Như đã đưa Ba Mẹ xử lý tình huống từ rập khuôn sang chơi có chủ đích định hướng như sau:
- Giai đoạn 1: Ngắt vòng lặp bằng hình ảnh
Thay vì đứng đợi, ba mẹ chủ động thu gom toàn bộ thú mang về khu thú lớn và thông báo ngắn gọn: “Hết rồi”.
→ Trẻ tự kỷ tư duy mạnh bằng hình ảnh. Khi tiền đề của hành vi (những con thú lẻ loi) biến mất, bộ não con sẽ nhận được tín hiệu “Hoàn thành”. Việc xóa bỏ tín hiệu thị giác giúp con dừng hành vi mà không bị ức chế tâm lý như khi bị ngăn cản bằng lời nói hay sức mạnh.
Giai đoạn 2: Chuyển tiếp dựa trên động cơ
Thay vì bế con đi mà tâm trí con ở lại, ba mẹ cầm “con cá mập” (món con nghiện nhất) di chuyển sang khu nhà bóng. Gia Hào lập tức tự nguyện chạy theo để đòi lại món đồ.
→ Sở thích hẹp làm vật tăng cường: Chúng ta không triệt tiêu sở thích của con, mà biến nó thành chiếc chìa khóa di chuyển.
– Chủ động vs Bị động: Khi chạy theo lấy đồ, con ở trạng thái chủ động . Về mặt thần kinh, trạng thái này mở ra cửa sổ học tập, giúp não bộ sẵn sàng tiếp nhận kích thích mới thay vì đóng kín cửa để chống đối như lúc bị bế đi.
—
- Giai đoạn 3: Lồng ghép mục tiêu vào động cơ
– Tại khu cầu trượt: Mẹ thả cá mập trượt xuống -> Con trượt theo lấy cá mập -> Con nhận được kích thích giác quan (rung, áp lực sâu) và tự chơi lại lần 2.
– Tại khu leo trèo: Ba đặt cá mập lên cao -> Con phải tự nỗ lực vận động thô để đạt mục đích.
→ Thỏa mãn được điều hòa giác quan : Con vốn bịt tai với âm thanh, nhưng khi có động cơ mạnh (phải lấy con cá mập), não bộ sẽ tự động ức chế các tín hiệu khó chịu để ưu tiên đạt mục tiêu. Khi nhận được cảm giác “đã” từ áp lực sâu khi trượt, hệ thần kinh ghi nhận đây là một phần thưởng mới, giúp con mở rộng ngưỡng chịu đựng giác quan.
→ Từ đó con chú ý tới chỗ trò chơi mới mà ba mẹ đang hướng và dần chủ động chơi.
– Dùng điểm mạnh kéo điểm yếu: Ta dùng điểm mạnh (sự tập trung, trí nhớ hình ảnh, sở thích cá mập) để kéo điểm yếu (vận động thô, sự linh hoạt). Đây là nguyên tắc mượn lực trong can thiệp.
Nút gỡ tháo lớn nhất của buổi test không phải là các trò chơi, mà là sự thay đổi vị thế tương tác:
1. Chặn đúng lúc: Không để hành vi rập khuôn tự sinh tự diệt.
2. Dẫn đúng cách: Dùng vật tăng cường thay cho mệnh lệnh.
3. Chạm đúng đích: Biến trải nghiệm mới thành phần thưởng giác quan cho con.
Buổi test kết thúc với một diện mạo hoàn toàn khác:
1. Em bé Gia Hào: Từ chỗ bị kẹt trong nhiệm vụ rập khuôn xếp thú, nay đã tự nguyện leo trèo, trượt cầu trượt, xả năng lượng và nhận kích thích giác quan tích cực.
2. Ba mẹ: Giải phóng được thể lực (không phải bế bồng), nắm được “chiếc chìa khóa” để điều hướng con.
Và Ba Mẹ con cũng xác nhận với Tố Như rằng, cách chơi xếp thú này con đã chơi thời gian dài, hầu như lần nào tới khu vui chơi con cũng chơi như vậy.
Thế nên khi thực hành thay đổi hành vi con tương đối hợp tác như vậy, Ba Mẹ Gia Hào rất mừng rỡ và tự tin hơn với việc kết nối và can thiệp với con trong tương lai.
Để Tố Như chứng minh rằng, ai cũng có thể can thiệp được, chúng ta cần thêm chút quan sát sâu và ứng dụng bài học thì sẽ đạt được mục tiêu thôi ạ!
Trẻ tự kỷ không bướng bỉnh, con chỉ đang vận hành theo một hệ thống logic khác biệt. Khi chúng ta ngừng dùng sức mạnh để áp đặt và bắt đầu dùng sự quan sát để dẫn dắt, cánh cửa thế giới của con sẽ tự khắc mở ra phải không ạ!
T𝐇Ử N𝐆A𝐘 𝟓 𝐂H𝐈Ế𝐍 𝐋Ư𝐎̛̣C N𝐀̀Y Đ𝐄̂̉ 𝐂O𝐍 𝐓Ậ𝐏 𝐓R𝐔N𝐆 𝐇Ọ𝐂 𝐁À𝐈.

𝐂𝐇𝐀̆𝐌 𝐒𝐎́𝐂 𝐒𝐔̛́𝐂 𝐊𝐇𝐎𝐄̉ 𝐓𝐈𝐍𝐇 𝐓𝐇𝐀̂̀𝐍 𝐂𝐇𝐎 𝐂𝐇𝐀 𝐌𝐄̣, đ𝐚̣̆𝐜 𝐛𝐢𝐞̣̂𝐭 𝐥𝐚̀ 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐦𝐞̣ 𝐤𝐡𝐢 𝐜𝐚𝐧 𝐭𝐡𝐢𝐞̣̂𝐩 𝐜𝐡𝐨 𝐜𝐨𝐧

KHI LÒNG BIẾT ƠN LAN TỎA TỚI TẬN “GỐC RỄ”
Có một câu nói: “Cây có gốc mới nảy cành xanh lá, nước có nguồn mới tủa khắp rạch sông”.


Với Gia đình Chuyên biệt Từ Sơn, Tết còn là ngày để chúng em bày tỏ lòng kính trọng đối với cha mẹ của những người “thuyền trưởng” đang dẫn dắt hệ thống. Chuyến thăm mừng thọ các cụ vừa qua không chỉ là một món quà, mà là sợi dây kết nối giữa đại gia đình nhà trường và gia đình riêng của mỗi thầy cô.
Nhìn thấy các cụ mạnh khỏe, minh mẫn, chúng em hiểu rằng đó chính là niềm hạnh phúc lớn nhất giúp các thầy cô quản lý có thêm năng lượng để chăm sóc, dạy dỗ những học trò đặc biệt của mình.
🧧 Kính chúc các bác: Phúc như Đông Hải – Thọ tỷ Nam Sơn!
CẬP NHẬT TRI THỨC QUỐC TẾ – NÂNG TẦM CHẤT LƯỢNG HỖ TRỢ TRẺ TẠI TỪ SƠN.
Hôm nay ngày 6/3, đại diện Hệ thống Giáo dục Chuyên biệt Từ Sơn đã có mặt tại Diễn đàn Châu Á lần thứ I về hỗ trợ trẻ rối loạn phổ tự kỷ và trẻ rối loạn phát triển diễn ra tại Hà Nội.




NHỮNG AI CÓ THỂ ĐƯA RA CHẨN ĐOÁN RỐI LOẠN PHÁT TRIỂN Ở TRẺ EM?

Quy định về nhà tâm lý học đủ điều kiện để được đưa ra chẩn đoán là khác nhau ở mỗi nước.
Tại Hoa Kỳ, để trở thành một nhà tâm lý học đủ điều kiện chẩn đoán các rối loạn tâm thần thường mất khoảng 10–14 năm. Quá trình này bắt đầu với bằng cử nhân kéo dài 4 năm, tiếp theo là bằng tiến sĩ về tâm lý học lâm sàng hoặc tâm lý học tham vấn trong 5–7 năm, bao gồm các môn học về bệnh lý tâm thần, đánh giá tâm lý và đạo đức nghề nghiệp, cùng với thực hành lâm sàng có giám sát. Sau khi hoàn thành một năm thực tập được Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ (American Psychology Association – APA) công nhận, người học thường tiếp tục 1–2 năm thực hành sau tiến sĩ có giám sát để nâng cao kỹ năng chẩn đoán. Để được cấp phép, họ cần qua Kỳ thi Thực hành Chuyên môn Tâm lý học (Examination for Professional Practice in Psychology – EPPP) và các bài kiểm tra chuyên biệt của từng bang, sau đó nhà tâm lý học có thể đưa ra chẩn đoán một cách hợp pháp, với điều kiện họ duy trì học tập bồi dưỡng định kỳ để luôn cập nhật các tiêu chuẩn chẩn đoán mới nhất.
Tại Úc, để trở thành nhà tâm lý học được có giấy phép và có thể chẩn đoán các rối loạn sức khỏe tâm thần, cần hoàn thành tối thiểu 6 năm đào tạo được công nhận bởi Hội đồng Kiểm định Tâm lý Úc (Australian Psychology Accreditation Council – APAC), sau đó đăng ký hành nghề chính thức với Hội đồng Tâm lý học Úc (PsyBA – Psychology Board of Australia). Mặc dù các danh hiệu chuyên ngành như Nhà tâm lý lâm sàng yêu cầu học tập và thực hành có giám sát nâng cao, Hiệp hội Tâm lý học Úc (Australian Psychological Society – APS) khẳng định rằng mọi nhà tâm lý đã đăng ký – dù có hay không có chứng nhận chuyên ngành – đều có thể chẩn đoán rối loạn nếu đủ năng lực, dựa trên trình độ học vấn, đào tạo, kinh nghiệm và tuân thủ Bộ Quy tắc Đạo đức của APS. Tất cả nhà tâm lý học đều được đào tạo về bệnh tâm lý, đánh giá và chẩn đoán theo hệ thống phân loại được công nhận, dù một số người có thể chuyên sâu vào các nhóm bệnh cụ thể. Các yêu cầu bổ sung về bằng cấp cho việc chẩn đoán là do từng tổ chức quy định chứ không phải pháp luật, vì vậy nhà tâm lý cần kiểm tra trước để tránh ảnh hưởng đến thân chủ.
Hiện tại ở Việt Nam, dù nhà tâm lý có chứng chỉ hành nghề tâm lý, họ vẫn không được pháp luật trao thẩm quyền chẩn đoán y khoa đối với rối loạn phát triển như rối loạn tự kỷ, tăng động giảm chú ý, hay chậm phát triển trí tuệ. Theo Luật Khám bệnh, Chữa bệnh và các hướng dẫn của Bộ Y tế (ví dụ: Quyết định số 1862/QĐ-BYT năm 2022 về Chẩn đoán và Can thiệp trẻ có rối loạn phổ tự kỷ), quyền chẩn đoán thuộc về bác sĩ, thường là bác sĩ chuyên khoa tâm thần, nhi khoa. Nhà tâm lý có thể tiến hành đánh giá tâm lý bằng các công cụ chuẩn hóa như ADOS-2, WISC-V, Vineland… để mô tả hồ sơ chức năng, xác định mức độ khó khăn và đưa ra kết luận chuyên môn tâm lý, nhưng văn bản này chỉ mang tính đánh giá và khuyến nghị; nếu cần giấy tờ chính thức cho mục đích y tế, giáo dục hay bảo hiểm thì vẫn phải có chẩn đoán từ bác sĩ.
BÁC SĨ (CHUYÊN KHOA TÂM THẦN/CHUYÊN KHOA NHI)
Bác sĩ chuyên khoa tâm thần hoặc chuyên khoa nhi là những chuyên gia y tế có thể chẩn đoán rối loạn phát triển. Họ đã trải qua quá trình đào tạo chuyên sâu, có kiến thức vững chắc về sự phát triển não bộ, hành vi và cảm xúc của trẻ. Trong quá trình thăm khám, bác sĩ sẽ thu thập thông tin về tiền sử phát triển của trẻ từ phụ huynh, quan sát hành vi, cảm xúc và tương tác xã hội của trẻ, đồng thời sử dụng các bảng câu hỏi hoặc thang đo chuẩn hóa. Dựa trên các tiêu chuẩn chẩn đoán quốc tế DSM-5 hoặc ICD-11, bác sĩ sẽ đưa ra chẩn đoán và xây dựng kế hoạch can thiệp. Với nền tảng y khoa, bác sĩ còn có khả năng đánh giá các yếu tố sinh lý, thần kinh và thể chất có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ (như co giật, rối loạn di truyền). Họ cũng có thể chỉ định các xét nghiệm chuyên sâu và kê đơn thuốc nếu cần.
SỰ KHÁC BIỆT GIỮA CHUYÊN GIA TÂM LÝ VÀ BÁC SĨ TRONG CHẨN ĐOÁN RỐI LOẠN PHÁT TRIỂN:
Nhìn chung, nhà tâm lý lâm sàng tập trung sâu vào đánh giá tâm lý, hành vi và các chức năng phát triển thông qua các công cụ đo lường chuẩn hóa. Ngược lại, bác sĩ (đặc biệt là chuyên khoa tâm thần hoặc nhi) có thế mạnh trong việc đánh giá y khoa toàn diện, xác định các yếu tố thần kinh, sinh học liên quan và có thể can thiệp bằng thuốc.
Tóm lại, việc chẩn đoán rối loạn phát triển đòi hỏi chuyên môn cao. Bác sĩ chuyên khoa nhi, bác sĩ chuyên khoa tâm thần và chuyên gia tâm lý lâm sàng đều đóng vai trò riêng biệt nhưng không kém phần quan trọng trong việc phát hiện và xác định các rối loạn này. Để đáp ứng nhu cầu thực tiễn, khóa học Tư vấn, đánh giá các rối loạn phát triển sắp tới của trung tâm sẽ cung cấp kiến thức và kỹ năng cần thiết, giúp học viên tự tin hơn trong việc sàng lọc và nhận diện sớm các dấu hiệu rối loạn ở trẻ.
Tài liệu tham khảo:
2) Bộ y tế (2022), Tài liệu hướng dẫn chẩn đoán và can thiệp trẻ có rối loạn phổ tự kỷ
3) Making a diagnosis | APS. (n.d.). Psychology.org.au. https://psychology.org.au/…/spring-2023/making-a-diagnosis
4) U.S. Bureau of Labor Statistics. (2018). Psychologists : Occupational Outlook Handbook: : U.S. Bureau of Labor Statistics. Bls.gov. https://www.bls.gov/…/life…/psychologists.htm…
SỰ KIỆN 2/4/2019 “CHUNG TAY CÙNG TRẺ TỰ KỶ”
Đ𝐀̣𝐈 𝐇𝐎̣̂𝐈 𝐂𝐎̂𝐍𝐆 Đ𝐎𝐀̀𝐍 𝐏𝐇𝐔̛𝐎̛̀𝐍𝐆 𝐓𝐔̛̀ 𝐒𝐎̛𝐍 𝐋𝐀̂̀𝐍 𝐓𝐇𝐔̛́ 𝐈, 𝐍𝐇𝐈𝐄̣̂𝐌 𝐊𝐘̀ 𝟐𝟎𝟐𝟓-𝟐𝟎𝟑𝟎


Áo mới tặng bạn- Tết thêm trọn vẹn


